kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Ðề tài: Nhà tù Côn Đảo

  1. #1
    Tham gia ngày
    04-11-2008
    Nơi Cư Ngụ
    Gia Định thành
    Bài gởi
    4620
    Thanks
    188
    Thanked 1,198 Times in 680 Posts

    Default Nhà tù Côn Đảo

    Bài viết tập hợp lời kể của nhân chứng sống và hình ảnh các nhà tù chế độ cũ (mong mod đổi dùm cái tiêu đề là các nhà tù chế độ cũ, xin lỗi post nhầm chỉ có mỗi côn đảo)

    “Bây giờ nhớ lại vẫn còn cảm giác rùng mình. Phụ nữ ở trong lao tù bao giờ cũng phải chịu nhiều đau khổ hơn nam giới. Những đòn tra tấn dã man, tàn bạo xảy ra với các chị em bị giam ở khu chuồng cọp tưởng như không thể xảy ra trong thế giới văn minh, nhưng đã xảy ra, kinh hoàng” - bà Hoàng Thị Khánh, trưởng ban liên lạc tù chính trị Côn Đảo, nguyên chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy TP.HCM, hồi ức về những ngày trong ngục tù Côn Đảo. Người nào đã bị đưa vào chuồng cọp thì xem như cái chết đã cận kề. Tù nhân vào đây khoảng ba tháng thường là sẽ chết vì bị xiềng chân, bị tra tấn, bị bỏ đói.

    “Ăn cơm nấu lõng bõng với mắm thúi, giòi bọ và khô mục đắng nghét. Chén đũa để trong thùng đất cát bụi bặm, cho bầy chó liếm đi liếm lại rồi sớt cơm cho tù ăn” - nữ tù chuồng cọp Nguyễn Thị Ni, quê ở Gò Công Đông, Tiền Giang, kể. Khi tắm, chị em gom phần nước của năm người lại cho một người tắm, luân phiên nhau năm ngày mỗi người được tắm một lần.



    Nước tắm cũng phải dùng lại tới ba bốn lần: nước “nhất” tắm trên đầu, nước “nhì” tay chân, cho đến nước “chót” thì đã đen ngòm. “Nước này được tận dụng tiếp để giặt đồ” - bà Hoàng Thị Khánh nhớ lại. Để duy trì được sức đấu tranh, chị em phải bắt mối cánh, thằn lằn bò trên vách đá ăn cho có chất đạm. Ở đây chim sẻ rất nhiều, thỉnh thoảng có con rớt xuống chuồng cọp, chị em liền bắt lấy, nhổ lông, xé tơi ra cho vào chảo ủ nóng, lát sau đem ăn.

    Chỉ trong vòng năm năm, tòa án quân sự đặc biệt của chính quyền Sài Gòn đã tuyên án tử hình hơn 200 tù chính trị, hầu hết thuộc Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam. “Có một kỷ niệm cứ in đậm mãi trong ký ức của tôi về tình đồng chí, về sự cảm phục một con người yêu nước. Đó là kỷ niệm về nhà sư yêu nước Thích Hành Tuệ, một người tu hành nhưng có lòng yêu nước nồng nàn bị giam giữ trong chuồng cọp, kiên quyết không khuất phục trước mọi đòn tra tấn dã man và hi sinh nơi chốn lao tù” - ông Vịnh nói.



    “Những tù nhân nằm trong “tầm ngắm” của chúng bị gom về một nơi, gọi là Lao 6B. Đây là một khu trại giam biệt lập được chia thành 10 phòng, mỗi phòng giam hơn 80 người. Ngày đó, khi vừa đưa tù nhân đến trại giam, chúng đã ra đòn “cân não” dã man để uy hiếp tinh thần. Nhưng, với ý chí cách mạng bền gan, những người tù không những không khuất phục, mà trái lại, Lao 6B đã lập nên được “vùng giải phóng” và trở thành “cái gai” trong mắt bọn cai ngục”. Những người cộng sản kiên trung đã lập nên Đảng bộ LCH (lấy tên đồng chí Lưu Chí Hiếu, người đã hy sinh tính mạng để bảo vệ khí tiết người cách mạng tại Côn Đảo).





    Ở trại giam tù binh Phú Quốc, các nhục hình treo cổ, đổ nước xà bông, tra điện, đóng đinh vào bàn tay, bàn chân vào đầu là chuyện thường ngày. Ông Hồ Thành Phương - nguyên Ủy viên Ban Chấp hành Đoàn Thanh niên Phân khu 3, cựu tù binh Phú Quốc ở Long An kể: "Tất cả bọn quân cảnh và giám thị đều có quyền phạt vạ, đánh đập tù binh. Bọn quân cảnh gặp tù binh ở đâu là đánh đó, chủ yếu bằng dùi cui, báng súng, đá bằng giày. Riêng bọn giám thị được sự tiếp tay đắc lực của đám trật tự và ban an ninh, điều hành đã bày ra nhiều hình thức kỷ luật, có những hình thức chẳng khác gì thời Trung cổ.

    Tôi không bao giờ quên được hình phạt đóng kim. Chúng dùng những cây kim chích đã cũ, đóng từ từ vào 10 đầu ngón tay. Loại kim này gây đau đớn nhiều lần so với khi dùng kim mới". Lòng căm thù khiến ông quên hết đau đớn, dùng 10 ngón tay đang bị găm kim ấy chọc vào mắt tên chiêu hồi. Địch hoảng hốt trói ông lại, quậy ớt vào vôi bột, đổ vào mặt vào mũi tù nhân, cho đến khi ông bất tỉnh. Sau đó, chúng gắp kim ra khỏi 10 ngón tay, máu tuôn thành vòi. Kế đó, chúng ném ông vào "chuồng cọp"...

    Nhà báo Mỹ Robin Moore trong quyển "Chế độ Sài Gòn - một chế độ trại giam" do Nhà xuất bản Đông Nam Á ở Paris ấn hành cho rằng "chuồng cọp kẽm gai" là phát minh của Lực lượng đặc biệt Mũ nồi xanh của Mỹ. Từ năm 1960, Lực lượng đặc biệt Mũ nồi xanh đã được huấn luyện cách sử dụng "chuồng cọp kẽm gai" trong chương trình đào tạo các chuyên viên Mỹ chống chiến tranh du kích tại Trường huấn luyện Fort Bragg của Hoa Kỳ.

    Ở trại giam tù binh Phú Quốc, các nhục hình treo cổ, đổ nước xà bông, tra điện, đóng đinh vào bàn tay, bàn chân vào đầu là chuyện thường ngày. Ông Hồ Thành Phương - nguyên Ủy viên Ban Chấp hành Đoàn Thanh niên Phân khu 3, cựu tù binh Phú Quốc ở Long An kể: "Tất cả bọn quân cảnh và giám thị đều có quyền phạt vạ, đánh đập tù binh. Bọn quân cảnh gặp tù binh ở đâu là đánh đó, chủ yếu bằng dùi cui, báng súng, đá bằng giày. Riêng bọn giám thị được sự tiếp tay đắc lực của đám trật tự và ban an ninh, điều hành đã bày ra nhiều hình thức kỷ luật, có những hình thức chẳng khác gì thời Trung cổ.

    “Nếu tù nhân không chịu khai báo, bọn cai ngục cột chặt chân tay và bắt họ uống nước đái lâu ngày, nước xà phòng... qua miệng và lỗ mũi. Khi tù nhân đã no, chúng nhảy lên bụng họ đạp cho nước phụt ra đường miệng và mũi cho đến lã đi ”, đó là lời kể của ông Võ Thế Đại - cựu tù chính trị bị giam ở nhà lao Tân Hiệp - được Ban chỉ đạo Điều tra hậu quả chiến tranh tỉnh Đồng Nai trích đăng trong sách "Tội ác Mỹ ngụy tại nhà lao Tân Hiệp - Biên Hòa" xuất bản năm 1995.

    Trong hồi ký của mình, bà Lưu Thị Na, sinh năm 1937, cựu tù chính trị đang sống ở TP Biên Hòa, viết: “Ngày 30-12-1970, chúng (bọn cai ngục - PV) đưa cảnh sát dã chiến về ném lựu đạn hơi cay vào các phòng, riêng phòng 11 bị ném 24 trái, toàn phòng 51 người ngất xỉu, phỏng toàn thân, rồi chúng dùng thuốc xịt kiến DDT bơm vào mặt tất cả chị em, mọi người bất tỉnh nhân sự, sau đó bị kéo bừa ra phơi nắng. Trong đợt này, chị Phan Thị Chính, quê ở Vĩnh Long, bị nhiễm độc nặng mà chết. Còn chị Thanh, hiện sống ở TPHCM, sinh hai cháu, một cháu lên 8 tuổi đi học về tự nhiên lăn đùng ra chết, bác sĩ pháp y khám nghiệm và kết luận cháu tử vong do nhiễm độc ở mẹ”.

    Sau khi liên tục được mở rộng, đến giữa năm 1956, nhà lao Tân Hiệp cơ bản hoàn chỉnh. Nói về lý do cơi nới nhà tù, trong một văn bản gửi Tòa Đại biểu của chính quyền cũ ở Nam phần, Sở Nghiên cứu Pháp chế Sài Gòn viết: “Trung tâm này trở thành một trại giam rất quan trọng mà trước đây ít ai ngờ. Người ta dự định chỗ để giam giữ tới 500 phạm nhân, can phạm mà thôi, không dè đến ngày nay (24-2-1956), số phạm nhân thu nhận đã trên 800, trong đó có hơn 600 Việt cộng, phần nhiều là thứ dữ. Song chưa hết, trung tâm này còn phải thâu nhận thêm nữa”.





    Theo tài liệu của các tổ chức điều tra tội ác của Mỹ - ngụy ở các nhà lao trên toàn miền Nam, sau Hiệp định Paris (1973), ở miền Nam có khoảng 1.000 nhà lao và trại giam, giam giữ khoảng 200.000 tù chính trị.







    đọc lại mà thấy bàng hoàng. Nghĩ mà mình bị tra tấn như vậy thà chết còn sướng hơn, lại càng thấy mấy tù nhân này sao gan dạ quá
    bài này còn thiếu nhiều do em có ít tư liệu. Nếu anh em có thêm tiếp tục post lên dùm, do tính chất topic mong anh em chỉ nên post những lời kể của nhân chứng
    ...
    nếu nhân quyền bị tước đoạt
    thì bước ngoặt là cách mạng đòi tự do
    và nếu con người vẫn tự cho là giống loài có quyền sinh và sát
    thì trái đất nhiều nơi đất chỉ sinh ra cát
    cách mạng của thiên nhiên của tạo hoá khiến con người bị li khai
    ...
    rồi sẽ thêm nhiều nơi như haiti
    khi thiên nhiên khẳng định lại lịch sử sự sống do ai ghi và trái đất ai cai trị
    Phía bên kia cánh đồng - Ling ft Drojk

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Thiên Lang For This Useful Post:

    phithiengia (03-08-2009),truong_minh553 (09-08-2009)

  3. #2
    Tham gia ngày
    24-06-2009
    Bài gởi
    2078
    Thanks
    206
    Thanked 894 Times in 438 Posts

  4. The Following User Says Thank You to CLOUD For This Useful Post:

    phithiengia (03-08-2009)

  5. #3
    Tham gia ngày
    08-06-2009
    Nơi Cư Ngụ
    trai dat
    Bài gởi
    36
    Thanks
    7
    Thanked 6 Times in 4 Posts

    Default

    Đây là một số hình ảnh về nhà tù Côn Đảo nữa.
    Attached Images Attached Images

  6. The Following User Says Thank You to xanhlacay For This Useful Post:


  7. #4
    Tham gia ngày
    25-09-2008
    Bài gởi
    1691
    Thanks
    266
    Thanked 1,715 Times in 695 Posts

    Default

    VĂN TẾ LIỆT SĨ CÔN ĐẢO


    Nhà văn Trần Thanh Giao


    Hỡi ôi:
    Trời Côn Đảo lung linh sao sáng, hồn muôn xưa dõi lại hôm nay,
    Nước Biển Đông trăn trở sóng cồn, lòng một tấc hướng về thuở nọ.

    Nhớ người xưa:
    Đảo xa mấy dặm cõi bờ,
    Thân trải ngàn trùng sóng gió.
    Trừ Tây không phân tù lính, nghĩa giống nòi Núi Chúa còn ghi(1),
    Can vua nào nại phi tần, gương trinh liệt Hòn Bà vẫn tỏ(2).
    Văn thân bao người giam hãm, Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng…, khi lỡ chân đập đá vá trời(3),
    Sĩ phu mấy lớp tù đày, Ngô Đức Kế, Trần Cao Vân…, thân trai đến Côn Lôn nào sợ(4).
    Năm mười chín tại nhà chúa đảo, sau trăm người tắm máu, nổ vang rền đạn giết Ăng-đua(5),
    Năm ba mươi trên biển Vũng Tàu, trong một đợt chuyển tù, bay trước gió búa liềm cờ đỏ.
    Quặn lòng con: gông cùm, xiềng xích, khảo tra…
    Đau ruột cháu: đập đá, dọn tàu, kéo gỗ…
    Bước xuống cầu tàu, nhớ mỗi bước đi một bước đòn roi,
    Lên Ma Thiên Lãnh, nhìn mỗi hòn đá một hòn máu đổ.
    Tôn Đức Thắng dưới hầm xay lúa, xua tử thần bằng gương sáng nghĩa nhân,
    Nguyễn Văn Cừ ở chốn xà lim, vén tăm tối qua báo “Người tù đỏ”.
    Lê Hồng Phong biệt giam, cấm cố, nằm sàn đây thoi thóp, trút hơi tàn trong khí phách hiên ngang,
    Ngô Gia Tự thoát ngục, cởi xiềng, vượt biển đó mù khơi, bóng chim bặt giữa trời đêm bão tố…

    Nhưng:
    Mây đổi sắc mây,
    Cỏ thay màu cỏ.
    Kháng chiến khắp mọi nẻo quê hương,
    Kháng chiến trong từng xà lim nhỏ.
    Có súng dùng súng, có gươm dùng gươm,
    Cùm tay xích chân, đánh bằng máu đỏ.
    Cù ngoéo đóng đinh rứt da rứt thịt, mỗi sáng điểm danh,
    Củi gộc đá hòn nện ngực nện lưng, những giờ lao khổ.
    Máu tuôn từng giọt, vẫn thẳng lưng không chịu cúi đầu,
    Thịt nát từng phân, vẫn ngẩng mặt chẳng thà đứt cổ.
    Mỗi banh một đội quân kháng chiến, một khối, một lòng,
    Mỗi người một chiến sĩ kiên trung, mọi nơi, mọi chỗ.
    Bắt nhà lao giảm bớt khắt khe,
    Buộc chúa đảo chùn tay khủng bố.
    Nhà tù thành lớp học, bảng là sàn, gạch là phấn, rèn chí, luyện tài,
    Sân khấu giữa trại giam, mão bằng lá, hia bằng bìa, diễn tuồng, dựng vở.
    Cờ Tổ quốc ghép từ trăm mảnh giấy, ký ninh vàng thuốc đỏ ngó đẹp sao,
    Ảnh Bác Hồ vẽ từ đáy con tim, mái tóc bạc mắt đen nhìn sáng rỡ.
    Bến Đầm võ trang giải thoát, mấy trăm người theo một mối chỉ huy,
    Biển Đông rẽ sóng giương buồm, bao mạng sống hướng về cùng ngọn gió.
    Võ Thị Sáu giữa màn sương huyền thoại, nương trăng sao tìm kẻ ác diệt trừ,
    Nữ anh hùng trong tim của nhân dân, quyện hương khói theo người hiền phù hộ.

    Nhưng:
    Tù ngục vẫn còn,
    Máu xương lại đổ.
    Trại tù thời Mỹ, trại Hít-le còn kém bạo tàn,
    Nhà ngục ngụy quyền, ngục Diêm vương còn thua man rợ.
    Giết từng ngày, giết từng tháng, vắt không còn máu, vắt đến trơ xương,
    Giết thể xác, giết tâm linh, chết chẳng toàn thân, xác vùi chung hố.
    Buộc “tố cộng” hòng xóa tan lý tưởng, giết từng làn da thớ thịt, chuyện kinh hoàng trần thế chẳng hề nghe,
    Ép “ly khai” hòng bôi bẩn tâm hồn, giết từng tế bào thần kinh, điều khủng khiếp âm ty không hề có.
    Người ốm nặng trong giờ hấp hối, hoặc nằm chờ chết, hoặc ly khai thì được thuốc hồi sinh,
    Kẻ phù chân đến phút ngặt nghèo, hoặc chịu cưa chân, hoặc tố cộng sẽ cho ăn bồi bổ.
    Gợi khêu phần thú, không là thú mà độc ác tận cùng,
    Giết chết phần người, cũng là người sao bạo tàn hết chỗ.
    Chuồng cọp giam người nêu cao khí tiết, dù lột da xẻo thịt, ngày qua ngày khí tiết càng cao,
    Hầm đá nhốt ai chẳng bỏ lập trường, dù moi óc rứt tim, tháng lại tháng lập trường không bỏ.
    Bao nhiêu ngày chết đi sống lại, vẫn mong ngày phá bỏ ngục tối tăm,
    Mấy trăm người tra tới khảo lui, vẫn sáng mãi “những vì sao” sáng tỏ.
    Lưu Chí Hiếu máu trào khi nhắm mắt, đêm Chúa sinh mình trần máng cỏ không ly khai dù nước dội suốt đêm,
    Cao Văn Ngọc(6) bình thản lúc lìa đời, nợ Cụ Hồ độc lập tự do, dẫu có chết cũng trả chưa rồi nợ.


    Hỡi ôi:
    Tiết liệt một đời,
    Khí thiêng muôn thuở.
    Nghĩa địa Hàng Dương quặn gió, chữ vàng chưa đủ khắc trên bia,
    Biển xanh Côn Đảo nổi triều, xương trắng có còn nằm dưới mộ.
    Lòng son một tấc, đốt lên mấy nén hương trầm,
    Máu đỏ trăm hòn, đọng lại một hòn ngọc đỏ.

    Thương ôi, có linh xin chứng!

    ----
    * Bài văn tế này đã được đọc tại Côn Đảo trong buổi lễ hội mừng Côn Đảo giải phóng 30-4-1999.

    (1) Trước khi Pháp đến, nhà Nguyễn đã dùng Côn Đảo để giam tù. Khi Pháp vừa chiếm Côn Đảo, những tù nhân đã liên kết với lính canh tù, đánh lại Pháp. Thất bại, họ rút lên Núi Chúa. Pháp lùng bắt và hành hình người lãnh đạo cuộc võ trang khởi nghĩa này.

    (2) Truyền thuyết kể rằng bà Phi Yến là thứ phi của Nguyễn Ánh, khi Nguyễn Ánh bị Tây Sơn đuổi chạy ra Côn Đảo gửi con theo Bá Đa Lộc sang Pháp cầu viện, bà đã can ngăn, bị Nguyễn Ánh sai bỏ lên hang núi giờ là Hòn Bà. Hiện có đền thờ bà tại Côn Đảo, to đẹp.

    (3) Thơ Phan Châu Trinh khi bị đày khổ sai đập đá ở Côn Đảo: “Những kẻ vá trời khi lỡ bước”.

    (4) Thơ Huỳnh Thúc Kháng khi bị đày ra Côn Đảo: “Nam nhi hà sự phạ Côn Lôn” (Thân trai nào sợ cái Côn Lôn).

    (5) Chúa đảo Ăng-đua (Andouard) ra lịnh nổ súng vào tù nhân, giết một lúc 80 người máu chảy đỏ đất, sau bị một người tù dùng súng lục bắn chết tại nhà chúa đảo, nay là nhà trưng bày di tích nhà tù Côn Đảo.

    (6) Cao Văn Ngọc: một ông già nông dân không phải đảng viên cộng sản, nhưng không chịu “ly khai”, bọn “cải huấn” hỏi mỉa: “Ông không có duyên nợ gì với Hồ Chí Minh, sao cứ phải chịu chết mà không ly khai cộng sản?” Ông bình thản đáp: “Tôi nợ Cụ Hồ độc lập tự do, tôi có chết cũng chưa trả hết nợ đó.” Được phong Anh hùng tại văn bản do Chủ tịch nước ký ngày 16-12-1998.
    Hidden Content

    The American War Hidden Content
    Hidden Content

    Đạo của người Việt có lẽ là Văn minh hơn cả. Khỏi phải mất công chứng minh ông Chúa, ông Thánh nào đó có thật hay không? Có phải ông ta tạo ra mọi thứ, kể cả loài người không? Ông ta nói abc.. có đúng hay không?... Đạo của Người Việt thờ một vị Thần không cần phải chứng minh, đó là Cha - Mẹ.
    Hidden Content , Hidden Content

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •