thang may mitsubishi lien doanh dao tao lai xe day lai xe hoc lai xe thi bang lai xe bao cao su dầu cắt gọt in băng rôn thu mua phe lieu thu mua phe lieu gia cao công ty thám tử uy tín nhất ho ca koi ho ca koi ngoai troi Cach mua the Mobifone Hướng dẫn mua thẻ zing du an green town
Đào Hiếu - Ăn cây nào, rào cây ấy [hay ai nuôi quân đội và công an]
Trang 1/15 12311 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 147

Ðề tài: Đào Hiếu - Ăn cây nào, rào cây ấy [hay ai nuôi quân đội và công an]

  1. #1
    tqvn2004 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Vệ Úy Ngự sử đài Giám sát ngự sử
    Tham gia ngày
    26-11-2007
    Bài gởi
    546
    Thanks
    60
    Thanked 448 Times in 139 Posts

    Default Đào Hiếu - Ăn cây nào, rào cây ấy [hay ai nuôi quân đội và công an]

    Có anh bạn nọ, khi đi làm thường “nổ” trong cơ quan, đả kích tham nhũng, áp bức bất công và cuối cùng anh ta dùng câu nói nổi tiếng của Tổng thống Obama: “change, we need” để kết thúc bài hùng biện của mình.

    Một chị ngồi bàn kế bên lên tiếng:

    - Tôi thấy tụi mình đang làm cho nhà nước, ăn lương nhà nước mà hễ cứ mở miệng ra là đả phá chế độ, công kích nhà nước, chê bai Đảng… nghe thật chướng tai.

    Chị Trưởng phòng bồi thêm một đòn:

    - Các cụ nhà ta thường nói: “ăn cây nào rào cây nấy” chúng ta đang ăn “cây của Đảng” thì phải rào cái cây ấy chứ. Đó là đạo lý ở đời, là lẽ phải ngàn năm nay.

    Anh bạn nọ im re, ngó sang tôi tìm một sự chia sẻ. Tôi chưa kịp có thái độ thì một cậu nhân viên, lính mới đã nói:

    - Em nghĩ chuyện đó ai cũng biết, ai cũng thừa nhận. Từ thời phong kiến đã nghe nói: “ăn lộc vua phải vùa việc nước”. Bổn phận của mình là phải làm việc, chỉ có vậy thôi.

    Thấy anh bạn nọ bị ba mặt giáp công tới tấp tội nghiệp quá, nhưng tôi biết nói gì để gỡ rối cho anh ta bây giờ?

    * * *

    Ăn cây nào rào cây nấy. OK. Sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Đã ăn thì phải rào chứ, nếu không kẻ gian nó vào nó bẻ trộm cành, vặt hết trái cây, thậm chí bứng cả cây đem về nhà thì còn “đếch” gì mà ăn nữa!

    Ăn cây nào rào cây nấy trở thành lá bùa hộ mạng cho nhiều loại người: anh công an xua đuổi những người biểu tình đòi trả ruộng vườn đất đai bị “quy hoạch” để chia lô bán cho các công ty nước ngoài, anh công an còng tay người xuống đường chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, anh bộ đội xả thân ngoài chiến tuyến, anh công chức suốt đời im lặng trước những âm mưu tham nhũng, hối lộ, chạy chức chạy quyền trong cơ quan nhà nước, thầy giáo cô giáo “hô khẩu hiệu” trong lớp học, sinh viên nhai đi nhai lại những sáo ngữ trong triết học Mác Lê-nin, nhà văn nhà báo uốn cong ngòi bút vẽ rắn thành rồng vẽ gà thành phượng, anh công nhân miệt mài trong nhà máy đầy khói bụi với đồng lương chết đói… tất cả chỉ vì đạo lý “ăn cây nào rào cây nấy.”

    Kẻ nào không biết đạo lý ấy thì chẳng khác gì cầm thú, đồ vong ân bội nghĩa, vô liêm sỉ…

    * * *

    Vậy tôi phải nói sao với những người đang bắt bẻ anh bạn nọ?

    Tôi rụt rè hỏi chị Trưởng phòng một câu rất nhỏ:

    - Thưa chị. Chị nói ăn cây nào rào cây nấy. Vậy dám hỏi: chị đang ăn cây nào?

    - Anh không biết sao? Tôi, anh và những người ngồi đây đều đang ăn lộc, ăn quả của Nhà nước, của Đảng, bộ anh không biết sao?

    - Vậy Nhà nước và Đảng ăn lộc và quả của ai?

    - Của ai? Hỏi lạ nhỉ?! Lộc và quả là của Đảng và Nhà nước. Họ muốn ăn bao nhiêu thì ăn, muốn ban cho ai thì người đó nhờ chứ.

    - Ủa, vậy sao? Dám hỏi chị: Đảng và Nhà nước đã sản xuất ra của cải gì mà họ có lộc và quả nhiều vậy?

    - Sản xuất gì? Cái anh này ngớ ngẩn nhỉ. Đảng và Nhà nước có cả một ngân sách quốc gia. Bộ anh không biết sao?

    - Ngân sách đó ở đâu mà có?

    -Thì… từ… thì ngân sách là do…

    Tôi ra hiệu cho chị ngừng nói, vì thấy chị cà lăm rất tội nghiệp. Tôi nói:

    - Ngân sách là đo dân đóng thuế mà có. Ngân sách là do dân lao động chân tay lao động trí óc tạo ra sản phẩm mà có. Tóm lại ngân sách là cái vườn cây. Vườn cây ấy là của dân. Tất cả chúng ta ăn lương là ăn lương của dân, ăn cây của dân vậy thì phải rào cho dân. Đảng cũng ăn lương của dân vậy thì cũng phải rào cho dân. Các ông Bộ trưởng, Thủ tướng, Chủ tịch nước cũng ăn lương của dân vậy thì cũng phải rào cho dân. Khi chúng ta nói: “Ăn cây nào rào cây nấy” có nghĩa là tất cả bộ máy của Đảng và chính quyền này đang ăn quả của dân vậy đều phải có nghĩa vụ rào cho dân tức là bảo bọc, bào vệ, che chắn, bênh vực cho dân. Kẻ nào hà hiếp, bóc lột, cướp bóc của dân thì mọi người có nghĩa vụ ngăn chặn để bảo vệ cho dân, rào cho kín khu vườn của dân chứ không phải rào cho Đảng, rào cho Nhà nước đâu. Đó mới là ý nghĩa đích thực của câu “ăn cây nào rào cây nấy” thưa bà chị.

    * * *

    Khi đã hiểu đúng ý nghĩa của câu “ăn cây nào rào cây nấy” thì chúng ta sẽ biết phải trung thành với ai? Với nhân dân hay với những kẻ đang hưởng thụ sự xa hoa vô độ bằng mồ hôi nước mắt của dân?

    ĐH

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
    Theo Bauxite Việt Nam

  2. The Following 3 Users Say Thank You to tqvn2004 For This Useful Post:

    8x7=71 (26-02-2011),khaimong80 (19-04-2011),truong_minh553 (24-02-2011)

  3. #2
    tqvn2004 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Vệ Úy Ngự sử đài Giám sát ngự sử
    Tham gia ngày
    26-11-2007
    Bài gởi
    546
    Thanks
    60
    Thanked 448 Times in 139 Posts

    Default

    Quốc Việt - Bàn về "ai nuôi ai"?

    Quốc Việt

    Vừa rồi, tôi có đi dự một buổi tiệc tất niên của các anh em “đồng chí” phòng P38 (chống báo loạn) – CA TP.HCM . CA của ta có nhiều P lắm (P-Police).

    Trong buổi tiệc các anh em đã rất vui, vì được lì xì – thưởng tết. Mở đầu là lời “diễn văn” của đồng chí cán bộ trường phòng. Bài đã được viết sẵn, và khá dài. Nhưng tóm lại nội dung là: “Trong một năm qua, các đồng chí đã dũng cảm hi sinh, đấu tranh trên mặt trận chống diễn biến hòa bình, chống bạo loạn… Chúng ta đang sống là nhờ ân huệ của Đảng, Đảng đã cho chúng ta miếng cơm manh áo… cho nên chúng ta phải hết sức phục vụ để bảo vệ Đảng, bảo vệ lý tưởng XHCN”.

    Sau vài ly bia chúc mừng nhau ở cơ quan. Các anh em kéo nhau đi “tăng 2”, ở quán nhậu Hai Lúa – một quán rất sang trọng của TP.HCM, mọi chi phí đều ghi “hóa đơn đỏ” về cơ quan thanh toán lại. Biết tôi là một nhà báo, các anh em cũng có phần “nể trọng”. Sau một hồi nâng ly chúc mừng nhau. Khi anh em đã hơi ngà ngà say, tôi hỏi “anh bạn” tên Trường – mang quân hàm Đại úy – vừa mới làm quen trong bàn nhậu: “thế một năm qua, anh đã làm được gì cho PC38”. Anh Trường cũng đã say say, nên hình như là nói thật: “có làm được gì đâu, ở TP.HCM thì làm gì có bạo loạn, bạo động gì đâu mà chống. Ngày lên cơ quan toàn đọc bào, rồi nghe cấp trên giảng thuyết về các hình thức chống diễn biến hòa bình, bạo loạn…”. Tôi vặn tiếp: “thế không làm gì sao được nhận lương?”. Anh ta chậm rãi: “Nói thật, làm công việc này chán lắm, ở xứ ta làm gì có ai dám biểu tinh, hay bạo loạn gì đâu. Nhưng ‘ăn cây nào thì rào cây đó’. Đến tháng, Đảng phát lương cho, thì mình phải phục vụ cho Đảng?”.

    Ai nuôi ai?

    À! thế lá quá rõ. Cuộc sống của những người chiến sĩ CA ở xứ ta đang nổi lên một cụm từ: “Ai nuôi ai? Và ta phải phục vụ cho ai?”. Trong bàn nhậu với các anh PC38, tôi cũng gật đầu “đồng ý” với suy nghĩ của các anh.

    Nhưng trong giới hạn bài viết nhỏ hẹp này. Tôi xin bàn thêm về việc “Ai nuôi ai? Và ta phải phục vụ cho ai?” để các chiến sĩ CA được rõ. Mong rằng các anh sẽ đọc được bài viết này, để hiểu thêm rằng, các anh đang “lầm đường lạc lối”.

    Đúng là chuyện miêng cơm manh áo là chuyện hệ trong. Nên khi các anh “ăn lương của Đảng, Đảng nuôi các anh thì các anh phục vụ cho Đảng” cũng là điều dễ hiểu.

    Nhưng có bao giờ các anh nghĩ, hay dám nghĩ: “Có thật là Đảng nuôi các anh không? Các anh ăn lương của Đảng hay ăn lương của nhân dân? Các anh phải phục vụ ai là đúng nhất?”.

    Biết là chuyện này là “động trời”, nhưng thiết tưởng phải nói cho các anh hay, để đừng mãi mê ngu muội dấn thân vào con đường lạc lối.

    Tôi lấy ví dụ cụ thể.

    Trong một dịp đi công tác ở Singapo cách đây vài tháng, tôi đến một cửa hàng mua chiếc áo khoác. Sau khi chọn và thử một chiếc có giá 97đôla Singapor (SGD), tôi trả tiền bằng tờ bạc 100SGD. Người bán hàng nói còn thiếu, tôi chỉ vào biển ghi giá thì được giải thích là giá này còn phải cộng thêm 10% thuế mà người tiêu dùng đóng cho Nhà nước. Tìm hiểu thêm, tôi được biết ở các nước tiên tiến như Mỹ, Anh, Pháp… đều có cách tính thuế tương tự đối với hàng hóa và dịch vụ.

    Tôi nêu vấn đề với các chuyên gia kinh tế sở tại: Ở Việt Nam, thuế hàng hóa được thu ngay khi hàng xuất xưởng và được gọi là thuế gián thu (thu gián tiếp) vì thu từ doanh nghiệp sản xuất hàng hóa, nhưng thực chất tiền thuế ấy đánh vào người tiêu dùng. Thay vì thu rải rác khi có người mua hàng, nay thu gọn một nơi, một lúc khi hàng xuất xưởng chẳng tiện hơn sao?

    Còn nhân viên bán hàng giải thích về cách thu thuế của họ (ở Singapor) như sau: Trước hết đây là thuế mà người tiêu dùng đóng nên khi nào hàng được tiêu thụ thì mới tính thuế; nếu thu trước từ người sản xuất mà ở khâu bán lẻ, hàng không bán được thì sao? Lẽ thứ hai, chúng tôi muốn người dân biết rõ và luôn luôn nhớ là mình đóng thuế nuôi Nhà nước; thuế thu nhập cá nhân cũng nhắc nhở điều đó, nhưng mỗi tháng hoặc mỗi quý chỉ một lần nộp, còn thuế hàng hóa, dịch vụ thì hầu như ngày nào dân cũng đóng. Chính vì thế nên giá hàng khi niêm yết là giá chưa có thuế hàng hóa để người mua tự tính thêm.

    Đối với thuế mà người tiêu dùng phải nộp, cách thu trực tiếp hay thu gián tiếp hợp lý và có lợi hơn, tôi không phải chuyên gia về thuế nên không dám so sánh, song thấy rất ấn tượng về cái lẽ thứ hai mà họ giải thích. Nguồn thu của ngân sách nhà nước là do dân đóng góp dưới nhiều hình thức; viện trợ không hoàn lại của nước ngoài chiếm một tỷ lệ cũng không lớn; thu từ tài nguyên cũng là nguồn thu do tài sản thuộc sở hữu toàn dân mang lại; bội chi ngân sách được bù đắp bằng các khoản vay trong và ngoài nước, rút cuộc cũng do dân trả nợ trong các năm sau. Ở nước ta, kinh phí hoạt động của Đảng và các tổ chức chính trị-xã hội cũng dựa vào ngân sách nhà nước toàn bộ hoặc phần lớn, nên có thể nói dân ta nuôi cả hệ thống chính trị.

    Cách thu thuế như các nước tiên tiến nhằm thường xuyên nhắc nhở người dân hiểu và nhớ rằng: mình nuôi Nhà nước là một biện pháp thiết thực tôn trọng người dân, cổ vũ dân chủ. Người dân ý thức rõ là bộ máy nhà nước do dân nuôi nên bộ máy này phải phục vụ dân; người nuôi bộ máy có quyền đòi hỏi các cơ quan công quyền phải thực hiện đúng quy chế công khai, minh bạch và được dân giám sát.

    Thử làm một cuộc thăm dò ở nước ta xem bao nhiêu phần trăm công dân biết rằng Nhà nước do mình nuôi bằng thuế? Có thể nói chắc là tỷ lệ không cao. Chúng ta thường thấy các khẩu hiệu treo trên đường phố hoặc viết chữ to ở bảng đầu làng, đầu ngõ tuyên truyền việc đóng thuế, nhưng hầu như chỉ nói về nghĩa vụ (có khi thêm vinh dự) của người dân khi nộp thuế; hiếm khi thấy khẩu hiệu giúp cho dân hiểu rõ đóng thuế là nuôi Nhà nước. Gần đây, một số cửa hàng lớn, khách sạn, nhà hàng, công ty dịch vụ… ghi rõ trong phiếu thu tiền phần giá hàng hóa, dịch vụ và phần thuế mà người tiêu dùng phải nộp. Tuy nhiên đối với đông đảo nhân dân, nhất là ở nông thôn, không mấy người biết rằng khi mua hàng (từ hàng tiêu dùng đến máy móc, vật liệu… sản xuất trong nước và nhập khẩu), người mua đã đóng thuế cho Nhà nước trong giá mua hàng.

    Không chỉ người dân thường mà không ít người trong bộ máy công quyền cũng không ý thức được rằng: mình được dân nuôi. Ở nước ta mỗi khi người dân có được thành tựu, hoặc được được hưởng một lợi ích nào đó thì thường nói là ơn Đảng, ơn Chính phủ.

    Chúng ta biết rằng một chủ trương, chính sách đúng của Đảng và Nhà nước được tổ chức thực hiện tốt thì đem lại lợi ích cho dân. Muốn hoạch định đúng chủ trương, chính sách, phải dựa vào trí tuệ, kinh nghiệm và ý kiến đóng góp của dân. Thế nhưng ở VN ta, người dân chưa “có quyền” làm việc này.

    Trong mọi lĩnh vực hoạt động, nhất là về kinh tế, xã hội, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, dù quan trọng đến đâu cũng chỉ vạch hướng, tạo môi trường và điều kiện thuận lợi cho hoạt động của dân, không thể trực tiếp tạo ra kết quả cụ thể trong sản xuất, đời sống vật chất và tinh thần nếu không có sự đồng thuận và tích cực thực hiện của dân. Như vậy, kết quả thực hiện chủ trương, chính sách phải do nỗ lực hoạt động của dân. Ngay cả khi Nhà nước đầu tư trực tiếp hoặc thông qua các tổ chức, doanh nghiệp của Nhà nước để cung cấp sản phẩm, dịch vụ cho người dân, thì nhà nước cũng sử dụng các nguồn lực của dân để làm việc đó, và trong nhiều trường hợp, chất lượng, hiệu quả lại không bằng người dân tự tổ chức làm.

    Về vai trò quyết định của dân đối với sự phát triển của đất nước, mọi người đều công nhận và thường xuyên nhắc tới. Tuy nhiên, trong nhận thức và hành động thực tế có không ít trường hợp điều đó bị lãng quên mà chỉ thấy sự lãnh đạo và quản lý của Đảng, của Nhà nước.

    Một ví dụ khác

    Báo cáo trình Chính phủ tại phiên họp thường kỳ đầu tháng 01/2010 vừa qua về tình hình kinh tế – xã hội tháng 6 tháng đầu năm 2009 có câu mở đầu như sau: “Nhờ sự chỉ đạo tập trung quyết liệt của Chính phủ và sự nố lực của các ngành, các cấp, kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội trong 6 tháng có thấp hơn cùng kỳ năm trước, nhưng đã có sự chuyển biến theo hướng tích cực”. Như vậy, những cố gắng của dân không được tính đến. Cách suy nghĩ này cũng khá phổ biến trong nhiều cơ quan và cả trên báo chí.

    Chúng ta biết rằng khi nền kinh tế đứng trước nguy cơ suy giảm và lạm phát do những yếu kém bên trong và chịu tác động bất lợi của khủng hoảng tài chính – kinh tế trên thế giới từ bên ngoài, thì dân và doanh nghiệp, nhất là khu vực tư nhân, là người gặp nhiều khó khăn nhất, phải vật lộn rất gay go mới có thể tồn tại và phát triển. Những chính sách và biện pháp tình thế của Chính phủ nếu đáp ứng kịp thời yêu cầu của thực tế thì chỉ có thể làm giảm bớt khó khăn và tạo thêm điều kiện cho việc làm ăn của dân và doanh nghiệp; người dân và doanh nghiệp phải vận động tự thân là chính.

    Đây chính là tiềm năng to lớn nhất cho sự phát triển. Mọi người đều đánh giá nền nông nghiệp và nông dân nước ta trong năm 2009 đã duy trì tốt đà tăng trưởng, góp phần quan trọng ổn định tình hình kinh tế, tạo thuận lợi cho các ngành và lĩnh vực hoạt động khác. Trong thành tựu của nông nghiệp, có phần nhờ tác động của các chính sách và đầu tư từ nhiều năm nay của Nhà nước; song nói riêng về các biện pháp kích cầu để vượt qua khó khăn, ngăn chặn suy giảm kinh tế thì đến tháng 12/2009. Chính phủ mới có chính sách ưu đãi đối với nông dân và việc thực hiện còn phải có thời gian. Vì vậy đối với một số chuyển biến tích cực của nền kinh tế trong bối cảnh có nhiều khó khăn, thách thức, nếu chỉ thấy “sự chỉ đạo tập trung kiên quyết của Chính phủ và sự nỗ lực của các ngành, các cấp” thì đó là cách nhìn rất phiến diện vì không đánh giá đúng những cố gắng rất to lớn của dân và doanh nghiệp.

    Nhận thức sâu sắc vai trò và tiềm năng to lớn của dân là nền tảng về tư duy để hoạch định chính sách đổi mới và phát triển đất nước, xây dựng Nhà nước pháp quyền thật sự của dân, do dân, vì dân.

    Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X đã nêu rõ: “Xây dựng một xã hội dân chủ, trong đó cán bộ, đảng viên và công chức phải thực sự là công bộc của nhân dân”. Để thực hiện yêu cầu đó, câu hỏi: “Ai nuôi Nhà nước và cả hệ thống chính trị ở Việt Nam?” cần được mọi người trong bộ máy công quyền cũng như mọi người dân trả lời rõ và ghi nhớ trong lòng.

    Thay lời kết

    Quay lại vấn đề đầu bài: “Ai nuôi các chiến sĩ CA, và toàn bộ máy chính quyền?”. Xin thưa: không ai khác, chính nhân dân đã nuôi toàn bộ chính quyền, đã trả lương cho các anh, nuôi các lực lượng vũ trang. Mang tên Quân đội nhân dân và CA nhân dân là rất đúng. Họ là con em của nhân dân do dân nuôi, vì vậy họ là của dân, do dân và vì dân. Họ không phải là quân đội hay CA riêng của một Đảng phái chính trị nào cả, kể cả Đảng Cộng Sản đang nắm quyền.

    Lý tưởng cao cả nhất của lực lượng vũ trang là trung thành với tổ quốc, với nhân dân chứ không phải là với một đảng Cộng Sản.

    Mong rằng các anh – những người đang phục vụ trong lực lượng vũ trang của tổ quốc hãy hiểu rõ điều này. Đừng mãi mê ngu muội, hay cố tình mãi mê “không biết, không hiểu” mà đưa cả một dân tộc Việt Nam đến chỗ tụt hậu.

    Quốc Việt gởi từ Sài Gòn
    Nguồn: Tập san Dân Chủ 01/2010

  4. #3
    tqvn2004 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Vệ Úy Ngự sử đài Giám sát ngự sử
    Tham gia ngày
    26-11-2007
    Bài gởi
    546
    Thanks
    60
    Thanked 448 Times in 139 Posts

    Default

    Fukuzawa: Học để hiểu "Thế nào là làm tròn công việc của mình"

    Cái mà họ goi là "đền ơn, báo đáp đất nước" là gì? Chắc là họ muốn nói rằng nhờ có chính quyền này mà dân chúng mới được sống thanh bình, yên ổn làm ăn, không phải lo sợ kẻ xấu. Thế nhưng lập ra pháp luật, bảo vệ dân chúng giữ gìn an ninh... là công việc, là nghĩa vụ đương nhiên của chính quyền. Không thể coi đó là sự ban ơn, không thể coi đó là lòng tốt để rồi bắt dân phải hàm ơn, không thể coi đó là lòng tốt để rồi bắt dân phải hàm ơn hay báo đáp lại chính quyền.

    Dưới thời Mạc phủ, giữa tầng lớp Võ sĩ và tầng lớp thường dân có sự phân biệt sâu sắc. Võ sĩ ra sức lộng quyền, coi nông dân và thị dân như những kẻ tội phạm. Chúng còn đặt ra luật "chém trước, xử sau". Theo luật này, người dân chỉ cần có biểu hiện trái ý Võ sĩ là lập tức bị hành quyết tại chỗ. Tính mạng của dân không khác sâu bọ, cho sống thì được sống, bảo chết thì phải chết.

    Ngược lại, nông dân và thị dân lúc nào cũng phải cúi lạy, nhường lối tránh chỗ cho Võ sĩ dù chẳng có quan hệ, duyên nợ gì. Ngựa mình nuôi nhưng bị cấm cưỡi. Thật đáng căm giận.

    Mối quan hệ giữa Võ sĩ và thường dân là quan hệ "giữa cá nhân với cá nhân" mà đã bất công đến như vậy, thử hỏi quan hệ giữa chính phủ và nhân dân là quan hệ giữa "tập thể với tập thể" sẽ như thế nào? Các bạn hãy cùng tôi xem xét.

    Có thể nói: Mối quan hệ giữa chính phủ với nhân dân còn tệ hại hơn nhiều. Không chỉ chính quyền trung ương Mạc phủ, mà tại các địa phương, các lãnh chúa điều lập ra chính phủ con trên lãnh địa mình cai quản, mặc sức hà hiếp bóc lột dân chúng, mọi quyền con người của người dân đều không được thừa nhận. Thi thoảng lắm, các lãnh chúa ra vẻ từ bi đưa ra một vài chính sách tử tế (thực ra chỉ khi bị các lãnh chúa vùng khâc âm mưu thôn tính lãnh địa của mình thì họ mới làm thế), nhưng cũng chỉ nhằm mị dân nhất thời mà thôi.

    Quan hệ giữa chính phủ và nhân dân, như tôi nói ở đoạn trên, chỉ khác nhau ở tình trạng giàu nghèo, mạnh yếu. Còn quyền lợi thì hoàn toàn ngang nhau.

    Người nông dân làm ra thóc gạo, nuôi sống con người; người thị dân buôn bán, lưu thông hàng hoá mạng lại sự tiện lợi trong cuộc sống. Đó là công việc của bản thân họ.

    Mặt khác, chính phủ đặt ra luật lệ, trấn áp kẻ bất lương, bảo vệ dân lành. Đó là công việc phải làm của chính phủ.

    Để làm việc này, chính phủ cần nhiều tiền. Nhưng chính phủ lại không tự làm ra được lúa gạo, không có tiền nong. Vì thế nông dân và thị dân nộp thuế, nộp thóc, tạo ra nguồn ngân sách cho chính phủ.

    Hai phía, dân và chính phủ bàn bạc cùng nhau thoả thuận về nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi bên như nêu trên. Quan hệ giữa nhân dân và chính phủ là quan hệ như vậy.

    Nộp thóc, đóng thuế, làm theo pháp luật là nghĩa vụ và trách nhiệm của dân.

    Thu đủ thóc, đủ thuế, sử dụng đúng và công khai nguồn tài chính, bảo vệ dân là nghĩa vụ và trách nhiệm của chính phủ.

    Nếu cả hai phía đều thực hiện đúng nghĩa vụ và trách nhiệm của mỗi bên như trên đây thì chẳng có gì để mà nói. Vì hai bên, bên nào bên nấy cũng đều làm đúng bổn phận của mình, chính phủ không làm phiền dân và dân cũng không làm phiền chính phủ.

    Không còn cảnh bị "cùm chân, cùm tay" về tinh thần và vật chất.

    Trong xã hội Mạc phủ Tokugawa, người ta đã tôn chính quyền thành "Đấng bề trên". Mỗi khi "Đấng bề trên" vi hành thì tiền nhà trọ cũng không trả, tiền đò qua sông cũng không thanh toán, tiền công người phục dịch cũng không trao, ngược lại còn đòi hỏi các nơi phải chi tiền rượu chè. Thật là hết chỗ nói. Các lãnh chúa, quan chức chính quyền nghĩ ra đủ trò để tiêu xài, làm cạn kiệt nguồn tài chính. Và để tiếp tục có tiền tiêu xài, họ liền đặt ra đủ loại sắc thuế bắt chẹt dân, buộc dân phải đóng góp. Dân chúng kêu ca, họ nguỵ biện rằng đó là sự "đền ơn, báo đáp đất nước".

    Cái mà họ goi là "đền ơn, báo đáp đất nước" là gì? Chắc là họ muốn nói rằng nhờ có chính quyền này mà dân chúng mới được sống thanh bình, yên ổn làm ăn, không phải lo sợ kẻ xấu. Thế nhưng lập ra pháp luật, bảo vệ dân chúng giữ gìn an ninh... là công việc, là nghĩa vụ đương nhiên của chính quyền. Không thể coi đó là sự ban ơn, không thể coi đó là lòng tốt để rồi bắt dân phải hàm ơn, không thể coi đó là lòng tốt để rồi bắt dân phải hàm ơn hay báo đáp lại chính quyền. Nếu như chính quyền nghĩ như vậy thì ngược lại người dân sẽ nói rằng: Chính quyền phải hàm ơn dân và báo đáp cho dân mới phải, vì chính quyền sống bằng tiền thuế, tiền thóc lúa do dân đóng, cớ vì sao lại có chuyện ngược đời như thế được?

    Thực ra bên nào cũng nhận "ơn" của bên kia. Đó là sự có đi, có lại.

    Không có đạo lý nào buộc dân phải hàm ơn chính quyền mà chính quyền lại không cần phải hàm ơn dân cả.

    Vì sao tập quán xấu này vẫn diễn ra trong cuộc sống hằng ngày? Đó là vì chính quyền miệng nói bình đẳng nhưng không hiểu bình đẳng, lợi dụng chênh lệch giàu nghèo, mạnh yếu, sử dụng quyền lực chèn ép quyền lợi của dân lành.

    Đã là con người thì phải thường xuyên nhớ rằng: mọi người sinh ra đều bình đẳng về tư cách và quyền lợi. Đây là điều quan trọng nhất. Ở châu Âu, người ta gọi là reciprocity, tức là quan hệ có đi có lại, có tác động lẫn nhau, lợi ích song phương.

    Trong Phần một, tôi viết tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, có cùng địa vị cùng tư cách có nghĩa là như vậy.

    Trích cuốn Khuyến Học, một cuốn sách đã tạo ra những thay đổi to lớn tại Nhật Bản thời Minh Trị Duy Tân

  5. #4
    Tham gia ngày
    04-01-2011
    Bài gởi
    102
    Thanks
    7
    Thanked 24 Times in 17 Posts

    Default

    tqvn2004 bạn dạo này không thấy sang box Thảo luận bên TTVNOL choco với những ný nẽ choco rất bậy bạ một các bệnh hoạn nữa à.
    Sang đây chém gió là dễ bị ăn đá vào đầu lắm, bên này phe thân CS đông lắm đấy, tớ dặn trước bạn như thế
    Có biết chữ đâu mà kí ! Chỉ biết điểm chỉ thôi ! Nông dân mà Hidden Content

  6. #5
    tqvn2004 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Vệ Úy Ngự sử đài Giám sát ngự sử
    Tham gia ngày
    26-11-2007
    Bài gởi
    546
    Thanks
    60
    Thanked 448 Times in 139 Posts

    Default

    Trích Từ bài viết của nông dân online View Post
    tqvn2004 bạn dạo này không thấy sang box Thảo luận bên TTVNOL choco với những ný nẽ choco rất bậy bạ một các bệnh hoạn nữa à.
    Sang đây chém gió là dễ bị ăn đá vào đầu lắm, bên này phe thân CS đông lắm đấy, tớ dặn trước bạn như thế
    Chắc bác nhầm tôi với ai. Tôi ko tham gia thảo luận bên TTVNOL, và cũng ít khi đưa ra ný nẽ choco rất bậy bạ một cách bệnh hoạn

  7. #6
    Tham gia ngày
    16-01-2011
    Bài gởi
    83
    Thanks
    20
    Thanked 9 Times in 6 Posts

    Default Hi

    Trích Từ bài viết của nông dân online View Post
    tqvn2004 bạn dạo này không thấy sang box Thảo luận bên TTVNOL ( lý do là đang tu luyện nên không tái xuất giang hồ )choco với những ný nẽ choco rất bậy bạ một các bệnh hoạn nữa à.
    Sang đây chém gió là dễ bị ăn đá vào đầu lắm, "bên này phe thân CS đông lắm đấy" , tớ dặn trước bạn như thế
    Ấy chết không nên đe dọa bạn tqvn2004 đấy chứ , làm vậy là không đúng vì bạn ấy cũng là Mãnh Long mới dám quá giang chứ hay thường gọi là Quá Giang Long mà. Nghe đồn bạn ấy đưoc chân truyền lại tuyệt chiêu Đẩu chuyển tinh dời của Mộ Dung Phục . Bạn ây muốn thử sức xem liệu nhân tài đất lichsuvn này có ai đõ nổi không mà .
    Công nhận là anh chàng nông dân online này nói chuyện rất mắc cười
    thay đổi nội dung bởi: abhn, 22-02-2011 lúc 21:15

  8. #7
    Tham gia ngày
    11-03-2009
    Nơi Cư Ngụ
    Hà Nội
    Bài gởi
    3164
    Thanks
    26
    Thanked 651 Times in 314 Posts

    Default

    yêu cầu chứng minh điều quan trọng nhất ! phục vụ đảng đồng nghĩa với đi ngược lại quyền lợi của đại đa số nhân dân !
    mà nói thật em thấy nhiều bác đấu tranh vớ vẩn lắm ! em là cứ quyền lợi của em, của người thân với em, em đấu trứơc ! tự huyễn hoặc mình là thằng sếp nó đang chống lại quyền lợi của mấy ông mù mịt đâu đó mà đứng lên chống sếp là dại dột !
    cá nhân em còn trẻ không hiểu đựoc nhiều về dân chủ dân quyền, CN gì gì đó nên chỉ biết chọn bên nào quyền lợi của dòng họ mình ,của làng xóm mình,của ngừoi thân của mình và của chính mình mình gắn vào mà đứng thế thôi !

  9. #8
    Tham gia ngày
    04-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    trái tim của dân tộc Việt Nam
    Bài gởi
    2154
    Thanks
    1,055
    Thanked 411 Times in 313 Posts

    Default

    ^ Không yêu không có nghĩa là ghét. Lại lôi đại đa số nhân dân ra hù dọa người rồi. Phục vụ Đảng là đi ngược lạ quyền lợi của đại đa số nhân dân thì không ai chứng minh được, nhưng bạn cũng có chứng minh được rằng phục vụ Đảng là đi chung với lợi ích của đại đa số nhân dân không?
    Mà có ai bắt chứng minh như thế không nhỉ?
    thay đổi nội dung bởi: Dạt Vòm, 22-02-2011 lúc 21:18

  10. #9
    tqvn2004 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Vệ Úy Ngự sử đài Giám sát ngự sử
    Tham gia ngày
    26-11-2007
    Bài gởi
    546
    Thanks
    60
    Thanked 448 Times in 139 Posts

    Default

    Chủ đề này bàn về vấn đề "ai nuôi ai", chưa nói đến chuyện "ý Đảng có hợp với lòng dân hay không". Nếu ý Đảng hợp lòng dân thì quân đội và công an bảo vệ Đảng cũng chính là bảo vệ nhân dân - cái này hoàn toàn nhất chí với bác Long Quân.

    Để biết lòng dân nghĩ gì, tôi nghĩ là phải có những thước đo thực sự khoa học, chứ không phải kiểu ông A ông B lên nói bừa rằng "lòng dân nghiêng về phía dân chủ đa đảng", hay ngược lại: "dân tộc Việt Nam không cần đa đảng". Giá mà ở Việt Nam có những cuộc trưng cầu dân ý về những vấn đề quan trọng của đất nuớc thì tốt quá, các bác nhỉ?

  11. The Following User Says Thank You to tqvn2004 For This Useful Post:

    khaimong80 (19-04-2011)

  12. #10
    Tham gia ngày
    30-01-2010
    Bài gởi
    472
    Thanks
    184
    Thanked 241 Times in 124 Posts

    Default

    Trích Từ bài viết của Long Quân View Post
    cá nhân em còn trẻ không hiểu đựoc nhiều về dân chủ dân quyền, CN gì gì đó nên chỉ biết chọn bên nào quyền lợi của dòng họ mình ,của làng xóm mình,của ngừoi thân của mình và của chính mình mình gắn vào mà đứng thế thôi !
    Thế này thì giống hệt cụ Diệm với nền Đệ Nhứt Cộng Hòa đằng ấy nhỉ??

Trang 1/15 12311 ... cuốicuối

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •